MARKETING LUÔN Ở QUANH TA
MARKETING LUÔN Ở XUNG QUANH TA
@toilalucpham Marketing luôn ở quanh ta #marketing #tuhocmarketing #kinhdoanh #banhang #toilalucpham ♬ âm thanh gốc - Toi La Luc Pham - Lực Phạm | Marketing Bình Dân
Nghe này ông bạn, câu chuyện này mình kể cho ông nghe, đảm bảo ông ngẫm ra được khối thứ hay ho cho cái nghề làm marketing với kinh doanh của tụi mình.
Hôm qua mình ngồi uống cà phê đầu hẻm, ngay bên cạnh là một xe bánh mì nhỏ. Cũ kỹ lắm, chẳng bảng hiệu lấp lánh, không logo, cũng chẳng có slogan kêu như chuông khánh gì đâu. Nhưng mình ngồi quan sát chừng 15 phút, tự nhiên thấy cuốn kinh khủng.
Khách cứ vừa tấp xe vào, đá chống một cái là ông chú bán bánh mì đã ngẩng lên hỏi liền: “Như cũ hả em?”. Rồi tay thoăn thoắt làm luôn, chẳng cần đợi khách gật đầu hay hỏi han thêm câu nào. Người thì nhiều pate, người không ăn rau, người lại thích thêm chả... Ổ nào đưa ra cũng chuẩn chỉ, không lệch đi đâu được.
Mình ngồi nhìn mà bật cười ông ạ. Nghĩ bụng, ngoài kia mấy doanh nghiệp lớn bé bỏ cả đống tiền, mở hết cuộc khảo sát này đến nghiên cứu nọ để “thấu hiểu khách hàng”. Trong khi ông chú bán bánh mì đầu hẻm, ổng làm chuyện đó trơn tru mỗi ngày từ đời thuở nào rồi.
Rồi mình lại nhớ tới mấy cô bán hàng ngoài chợ mình hay đi. Có những hàng đông nghịt khách, chen nhau không kịp thở. Nghĩ kỹ xem, đồ của họ có rẻ nhất không? Chưa chắc. Có ngon xuất sắc nhất vùng không? Cũng không hẳn. Nhưng cái tài của họ là nhớ mặt khách. Khách quen đi ngang là gọi tên, nói chuyện vui vẻ, lúc nào cũng cười tươi rói. Cân xong bó rau, con cá là tự động bốc thêm vài cọng hành, thảy thêm trái ớt vào bọc.
Nghe thì vụn vặt, nhỏ nhặt đúng không? Nhưng đó chính là cảm xúc. Mà trong kinh doanh, cái sợi dây cảm xúc đó nhiều khi nó nặng ký hơn cả chuyện so đo giá cả ông ạ. Người ta quay lại mua vì cái tình, vì cảm giác được tôn trọng, được nhớ tới.
Hay như mấy xe nước mía ngoài đường cũng vậy. Ông cứ để ý mà xem, xe nào đông khách thường là xe sáng sủa nhất. Đèn bật tông vàng ấm áp, mía cạo sạch sẽ xếp đầy ắp phía trước nhìn thôi đã thấy thèm, kèm theo cái bảng “MÍA TƯƠI TRONG NGÀY” viết thật to.
Tụi mình đi học, đi làm thì gọi đó là "gây sự chú ý", là "nhận diện thương hiệu", là marketing. Còn mấy chú bán nước mía thì tư duy đơn giản lắm: “Làm sao để người ta đi đường nhìn cái là thấy mình liền”.
Đến cả cái tiếng “cốc cốc” của xe hủ tiếu gõ ngày xưa vang lên trong đêm, đó chẳng phải là một dạng marketing đỉnh cao sao? Chẳng tốn một đồng quảng cáo, nhưng cứ nghe tiếng gõ lốc cốc giữa đêm khuya là tự nhiên cái bụng nó cồn cào, mình nhớ ngay đến tô hủ tiếu nóng hổi.
Càng làm cái nghề sáng tạo nội dung với marketing này lâu, mình càng nhận ra một điều: Marketing thực chất chẳng nằm ở mấy thuật ngữ tiếng Anh đao to búa lớn hay mấy cái ma trận phức tạp gì đâu ông ơi. Nó nằm ngay trong cái guồng quay cuộc sống hàng ngày này này.
Nó nằm ở cái cách người ta bán hàng, cái tâm thế giữ khách, cách họ tạo ra trải nghiệm và khiến người khác phải nhớ tới mình.
Bởi vì suy cho cùng, dù là một tập đoàn đa quốc gia nghìn tỷ hay chỉ là một xe bánh mì nhỏ nơi đầu hẻm, người chiến thắng cuối cùng và trụ lại lâu dài nhất luôn là người hiểu luật chơi của tâm lý con người. Marketing, suy cho cùng, chính là cuộc sống quanh mình thôi.
Uống ngụm cà phê đi rồi ngẫm xem mình nói có lý không?

Nhận xét
Đăng nhận xét